Được phép bán không có nghĩa là bán được — câu hỏi thật là có ai muốn mua, và người đó có tồn tại độc lập với chương trình hay không. Đây là câu hỏi quyết định thanh khoản thật của bạn, và nó là câu mà rất ít người hỏi trước khi bỏ tiền.
Hai loại người mua, hai mức rủi ro
Phân biệt được hai loại này là nội dung chính của bài.
Người mua tại chỗ, mua vì nhu cầu thật. Họ mua vì tài sản đó có giá trị sử dụng hoặc giá trị đầu tư với họ, không liên quan gì tới chương trình định cư. Nếu có nhóm người mua này, thanh khoản của bạn tương đối an toàn.
Người mua là người tham gia chương trình đợt sau. Họ mua vì tài sản đó đủ điều kiện cho hồ sơ của họ. Nếu đây là nhóm người mua chính, thanh khoản của bạn phụ thuộc vào việc chương trình còn tồn tại và còn hấp dẫn.
Rủi ro của loại thứ hai không phải lý thuyết: khi một chương trình thay đổi điều kiện hoặc dừng lại, nhóm người mua đó biến mất, và tài sản quay về giá trị trên thị trường chung — có thể thấp hơn nhiều so với giá bạn đã trả.
Bốn cách kiểm chứng trước khi tham gia
Chúng đều làm được và chúng cho bạn câu trả lời khá rõ.
So giá với tài sản tương đương không gắn với chương trình, ở cùng khu vực và cùng loại. Nếu chênh lệch lớn, phần chênh đó chính là phần bạn có thể mất khi bán lại.
Hỏi về lịch sử bán lại thật: đã có ai bán lại chưa, mất bao lâu, và ở mức giá nào so với giá mua. Một bên tư vấn làm lâu năm trả lời được câu này.
Tìm hiểu thị trường thuê tại chỗ. Nếu tài sản cho thuê được với nhu cầu thật, nó có giá trị độc lập với chương trình — đây là dấu hiệu tốt nhất về thanh khoản.
Và hỏi một bên môi giới tại chỗ không liên quan tới chương trình. Họ nhìn tài sản đó như một tài sản bình thường, và đánh giá của họ là góc nhìn bạn cần nhất.
Với các hình thức khác
Câu hỏi tương đương cho ba hình thức còn lại.
Với trái phiếu: ai hoàn trả, và họ có khả năng thật không. Nếu công cụ không giao dịch được trên thị trường nào, thì bạn hoàn toàn phụ thuộc vào bên phát hành.
Với phần vốn doanh nghiệp: ai mua lại phần vốn của bạn. Với doanh nghiệp nhỏ và chưa có thị trường, câu trả lời thường là chỉ có các cổ đông còn lại hoặc không ai cả — và điều đó cần được biết trước.
Với hình thức đóng góp: không có câu hỏi này, và đó chính là sự đơn giản mà bạn đã trả tiền để có.
Ba dấu hiệu thanh khoản kém
Nhận ra sớm thì còn thời gian để chọn hình thức khác.
Bên bán nhấn mạnh việc bạn sẽ bán lại dễ dàng mà không đưa được ví dụ cụ thể nào. Một thị trường có thanh khoản thật thì có giao dịch thật để kể.
Tài sản thuộc loại rất riêng biệt — một dự án đặc thù, một loại sản phẩm chỉ phục vụ nhóm người tham gia chương trình. Càng riêng biệt thì nhóm người mua càng hẹp.
Và giá được neo vào ngưỡng của chương trình chứ không vào giá trị của tài sản. Nếu mọi sản phẩm trong một dự án đều có giá trùng khít với mức tối thiểu của chương trình, đó là dấu hiệu giá đang được định theo yêu cầu hồ sơ chứ không theo thị trường — và khi bán lại cho người mua thường, mức đó không giữ được.
Một cách đặt vấn đề khác
Thay vì hỏi "tôi có lấy lại được tiền không", hãy hỏi "nếu tôi không lấy lại được đồng nào, quyết định này còn hợp lý không".
Nếu câu trả lời là có — vì giá trị của tư cách đủ lớn với bạn — thì bạn đang ở vị thế vững, và mọi phần vốn thu hồi được là phần thêm.
Nếu câu trả lời là không, thì kế hoạch của bạn đang dựa vào một giả định về thanh khoản, và giả định đó phải được kiểm rất kỹ bằng bốn cách ở trên — với sự tham gia của một bên định giá và một luật sư độc lập của riêng bạn.
Vì sao câu hỏi ai mua lại lại quan trọng?
Vì được phép bán không có nghĩa là bán được. Nếu người mua chủ yếu là người tham gia chương trình đợt sau, thanh khoản của bạn phụ thuộc vào việc chương trình còn tồn tại và còn hấp dẫn.
Kiểm chứng thanh khoản bằng cách nào?
So giá với tài sản tương đương không gắn với chương trình, hỏi lịch sử bán lại thật, tìm hiểu thị trường thuê tại chỗ, và hỏi một bên môi giới tại chỗ không liên quan tới chương trình.
Với trái phiếu và phần vốn doanh nghiệp thì sao?
Với trái phiếu, câu hỏi là ai hoàn trả và họ có khả năng thật không. Với phần vốn doanh nghiệp nhỏ chưa có thị trường, câu trả lời thường là chỉ các cổ đông còn lại hoặc không ai cả.
Có cách đặt vấn đề nào tốt hơn không?
Thay vì hỏi có lấy lại được tiền không, hãy hỏi nếu không lấy lại được đồng nào thì quyết định này còn hợp lý không. Nếu có thì bạn ở vị thế vững; nếu không thì kế hoạch đang dựa vào một giả định cần kiểm rất kỹ.