Bốn hình thức cùng được gọi là "đầu tư" nhưng chúng làm bốn việc hoàn toàn khác nhau với tiền của bạn — và khác biệt đó là điều quan trọng nhất cần hiểu trước khi so bất cứ con số nào. Bài này nhìn từ một góc duy nhất: sau khi bạn chuyển tiền đi, nó thành cái gì.
Hình thức một: đóng góp không hoàn lại
Ba đặc điểm, và chúng rõ ràng nhất trong bốn hình thức.
Tiền của bạn không còn là của bạn nữa. Nó thành một khoản đóng góp vào một quỹ hoặc một mục đích do nước đó quy định.
Không có gì để lấy lại và không có gì để mất thêm. Sau khi đóng, phần tài chính của việc này đã kết thúc.
Về bản chất đây là một khoản chi phí, không phải một khoản đầu tư — và gọi đúng tên nó làm phép tính của bạn chính xác hơn nhiều.
Hình thức hai: bất động sản
Bốn đặc điểm, và nó phức tạp hơn vẻ ngoài.
Tiền của bạn thành một tài sản có thật mà bạn sở hữu.
Nhưng nó là tài sản bị ràng buộc: thường có yêu cầu nắm giữ trong một khoảng thời gian, và trong khoảng đó bạn không bán được dù muốn.
Giá trị của nó có thể lên hoặc xuống, và rủi ro đó là của bạn hoàn toàn.
Và khả năng bán lại phụ thuộc vào thị trường tại chỗ, chứ không phụ thuộc vào chương trình — một bài riêng của chuyên mục sau nói về câu hỏi thanh khoản này.
Hình thức ba: trái phiếu hoặc công cụ tài chính
Ba đặc điểm.
Tiền của bạn thành một khoản cho vay hoặc một khoản gửi, với cam kết hoàn trả theo một lịch nhất định.
Rủi ro chính là rủi ro của bên phát hành, tức là khả năng họ trả được hay không — và điều đó phụ thuộc vào tình hình của chính bên đó.
Và lợi tức nếu có thường thấp, vì mục đích của công cụ này không phải sinh lời mà là để bạn đủ điều kiện tham gia chương trình.
Hình thức bốn: góp vốn vào doanh nghiệp
Bốn đặc điểm, và đây là hình thức đòi nhiều nhất từ bạn.
Tiền của bạn thành phần vốn trong một doanh nghiệp, có thể là doanh nghiệp của bạn hoặc một doanh nghiệp có sẵn.
Nó thường kèm nghĩa vụ vận hành — duy trì hoạt động, tạo việc làm, đạt một số chỉ tiêu.
Rủi ro kinh doanh là rủi ro thật, và nó không liên quan gì tới việc hồ sơ định cư của bạn có được chấp thuận hay không.
Và nó đòi thời gian và sự có mặt của bạn, khác hẳn ba hình thức kia.
Hai trục phân loại hữu ích hơn tên gọi
Thay vì nhớ bốn tên, nhớ hai trục — chúng áp dụng được cho cả những hình thức mới xuất hiện.
Trục thứ nhất: tiền có quay lại không. Ở một đầu là đóng góp không hoàn lại, ở đầu kia là các hình thức mà về nguyên tắc bạn lấy lại phần lớn. Trục này quyết định chi phí thật.
Trục thứ hai: bạn phải làm gì sau khi chuyển tiền. Ở một đầu là không phải làm gì, ở đầu kia là vận hành một doanh nghiệp với nghĩa vụ duy trì nhiều năm. Trục này quyết định thời gian và sự có mặt của bạn.
Đặt bất kỳ hình thức nào lên hai trục đó và bạn biết ngay nó đòi gì ở bạn — về tiền và về đời sống. Hai thứ đó mới là cái giá thật, còn con số ghi trên tài liệu giới thiệu chỉ là một phần của nó.
Bốn câu hỏi cho mọi hình thức
Hỏi bốn câu này cho bất kỳ hình thức nào bạn đang cân nhắc.
"Sau khi tôi chuyển tiền, nó thành cái gì và ai giữ nó?"
"Tôi lấy lại được bao nhiêu, sau bao lâu, và bằng cách nào?"
"Rủi ro mất một phần hoặc toàn bộ nằm ở đâu, và ai chịu?"
"Và nếu hồ sơ định cư của tôi không được chấp thuận, chuyện gì xảy ra với khoản tiền này?" Câu cuối là câu quan trọng nhất và ít người hỏi nhất — câu trả lời phải nằm trong văn bản, không nằm trong lời hứa.
Bốn câu này phải được trả lời bằng văn bản pháp lý, và trước khi ký bất cứ gì, hãy để một luật sư độc lập của riêng bạn đọc các văn bản đó.
Bốn hình thức đầu tư khác nhau thế nào?
Đóng góp không hoàn lại là một khoản chi phí, tiền không còn là của bạn. Bất động sản là tài sản có thật nhưng bị ràng buộc thời gian nắm giữ. Trái phiếu là khoản cho vay với rủi ro của bên phát hành. Góp vốn doanh nghiệp kèm nghĩa vụ vận hành và rủi ro kinh doanh.
Vì sao gọi đóng góp là chi phí chứ không phải đầu tư?
Vì sau khi đóng, tiền không còn là của bạn và không có gì để lấy lại — phần tài chính của việc này đã kết thúc. Gọi đúng tên làm phép tính của bạn chính xác hơn.
Nên hỏi gì về bất kỳ hình thức nào?
Bốn câu: sau khi chuyển tiền nó thành gì và ai giữ, tôi lấy lại được bao nhiêu sau bao lâu và bằng cách nào, rủi ro mất nằm ở đâu và ai chịu, và nếu hồ sơ không được chấp thuận thì chuyện gì xảy ra với khoản tiền này.
Câu trả lời cần ở dạng nào?
Bằng văn bản pháp lý, không phải bằng lời hứa. Và trước khi ký bất cứ gì, hãy để một luật sư độc lập của riêng bạn đọc các văn bản đó.